Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó.Cuốn sách thì vớ vẩn.Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh.Tôi nói: Cho con đi bệnh viện.Những cái tát của cát.Đó là một niềm an ủi.Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn.Bác bạn và bạn thật ra sống đều không phải để trở thành vĩ nhân để đọng lại di tích trên bề mặt lịch sử mà chỉ là sống theo cách mình lựa chọn.Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò.Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không.
