Ôi, cuộc đời của bác tôi.Vừa đi đá bóng về buổi chiều, bác hỏi: Hôm nay cháu có đi học không.Tôi khóc vì tôi thông minh nhưng không phải thông minh kiệt xuất, không có trí nhớ phi thường.Tôi vừa rơi nước mắt vừa nghĩ như vậy.Bạn vừa chợp mắt, nói chính xác hơn là lịm đi, chừng 1 tiếng thì cảm thấy một cái gì đó dài dằng dặc làm mình khó chịu.Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn.Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta.Bao giờ cũng phải có vật thí mạng, làm đuốc sống châm lửa cho cuộc đấu tranh cho quyền sống, quyền làm người.Họ còn bất lực hơn nữa.Tôi hơi chờ xem mẹ có ngã giá cao hơn không.
