Tôi mong thành một nghệ sĩ.Những chứng khoán của Công ty ông, được Sở Hối đoái Nữu Ước cho là có giá trị.Nhưng chẳng bao lâu vỏ xe tan tành ra từng mảnh.Đàn ông hay đàn bà đều có cơ hội làm ăn hết.Con cầu Ngài giúp con, thương con.Ông nói: "Tôi ăn không được, ngủ không được.Vậy mà khi chuyện ấy xảy ra bà chưa biết gì về đời hết, ngoài bệnh tật, lo lắng và sầu thảm.Chúng luôn luôn rình tôi.Người này kể lại với tôi rằng đô đốc nổi tam bành lên, giậm chân chửi thề, bảo tôi là quân ăm trộm, quân phản nghịch, rằng tôi đã cả gan khiêu khích quân đội Thiên Hoàng! Tôi hiểu như vậy nghĩa là gì rồi.Nếu không sống như vậy thì mệt óc quá, họ chịu sao nổi.