Chỉ có cái tự ngã hư ngụy mới chết đi.Điều đó tốt và có thể hữu ích, nhưng không quan trọng.Mọi thức còn sót lại lúc ấy chính là cảm nhận toàn triệt về sự hiện trú hay về “sư hiện hữu”, và cơ thể nội tại sẽ không còn có biên giới nào nữa.Một thứ gì đó bên trong bạn vẫn không bị tác động bởi các tình huống thoáng qua hình thành hoàn cảnh sống của bạn, và chỉ nhờ vâng phục bạn mới tiếp cận được với nó.Rồi bạn hãy thật cảnh giác chờ đợi ý nghĩ kế tiếp xuất hiện.Nhưng nếu lúc ấy bạn nhớ lại cách nhận biết phản ứng của mình, thì chẳng có gì để mất cả.Tình hình này không cần phải kéo dài, chỉ chừng vài giây là được.Tuy nhiên, quan sát thấy nó xuất hiện bên trong bản thân bạn còn tệ hại hơn so với trường hợp nó xuất hiện ở người khác.Đây là loại chờ đợi mà Chúa Jesus đề cập đến.Bạn chẳng có lợi gì trong cả hai trường hợp đó.
