Đó là mong muốn của cá nhân bạn.Tôi hát cả hai kiểu, lặp đi lặp lại.Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình.Chúng tôi vào thang máy và đi lên.Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết.Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ.Chúng tôi đi tiếp đến 2 phòng xông hơi khô ướt và 2 bể sục nóng lạnh.Nhà văn vội vàng quệt nước mắt.Lần đầu cảm thấy rõ rệt mình bất lực khi muốn giữ danh dự trong thế giới này khi lâu nay để nó cuốn đi.Còn bây giờ leo thang cũng mỏi.
