Không bao giờ chúng ta dám nghĩ tới chuyện ngắt lời một ông khách sơ giao và bảo ông: "Trời đất! Xin ông đừng kể câu chuyện cũ mèm đó ra nữa!".Sao chúng ta chẳng theo họ, cởi nỗi buồn phiền của ta ở sau cánh cửa rồi hãy vô nhà chúng ta?Khi Roosevelt phải tiếp một người khách, thì cả buổi tối hôm trước ông nghiên cứu vấn đề mà ông biết khách ưa nói tới hơn hết.Đó là quy tắc thứ chín.Rồi đúng lúc nó đang vinh hạnh, ba nó vào, như vô tình.Đó là lời chửi thậm tệ nhất của họ.Tôi ráng dùng phương pháp "Phải, phải".Nhưng hãng lại quả quyết nói ra như vậy.Ông ta khuyên tôi mang về bận thử một tuần nữa.Phải như vậy không, thưa ông?".