Những phiến đá cũng thật êm, mời gọi ngả lưng.Tôi chỉ cần mọi người tin tôi thêm một chút, một chút nữa thôi.Hai là bạn viết cái chuyện này.Và bạn chọn cách im lặng nhấm nháp.Thế mà cơm thì hốc rõ nhiều!.Tôi để mẹ dắt tôi đi.Sáng được bác cho ngủ bù.Những cái đó làm bạn dịu lại, nhẹ đi.Nhưng nghịch một lát, nó lại nhảy lên cửa sổ chơi với cái rèm.Tôi đang đơn độc và chỉ có cái xe làm bạn.
