Ở trong nôi họ quơ tay, chòi chân , ngó dáo dác, lăn trở.Đến học đường, giữa cảnh náo nhiệt của đám đông, họ có cảm tưởng mình lạc vào rừng thẳm chim ca suối đ àn.Lời nầy chẳng xa sự thật lắm.Cũng có một số, mà là thiểu số, bạn trai không đổi tiếng.Lúc nào bị như vậy họ cũng bất mãn cả.Nhiều tâm hồn bi quan về cuộc đời bởi cảm thấy mình thân chẳng nên thân thời lỡ thời.Có không ít bạn trai học thi, vì muốn bắt chước cổ nhân tiếc từng phút đồng hồ, đã dùng những chất giết người như cà phê đậm pha rum, như các thuốc thức dai.Ngay khi họ hối hận vì thất bại thì lòng họ đã có mầm làm lỗi nữa để họ thất bại nữa vìtính họ thay đổi: nay họ nghĩ đen mai họ nghĩ trắng và lúc trắng sẽ có thể đen.Rồi khi quên, họ trở lại sống con người nguyên thủy của mình.Phải đặt vấn đề chánh danh ở thời đại nầy.