Đột nhiên nhận thấy bạn đang hay đã gắn bó với đau khổ của mình có thể là một nhận thức khiến cho bạn thật sự sửng sốt.Bất cứ lúc nào và bất kỳ nơi đâu có cái đẹp, thì bằng cách này hay cách khác thứ tinh hoa nội tại ngày cũng chiếu rọi tới được.Cả hai chẳng khác biệt nhau cho lắm.Sự phản kháng nội tại đối với hoàn cảnh chết người của họ tăng lên mãnh liệt khiến cho họ đau khổ cùng cực, vô phương trốn chạy đành phải thúc thủ chờ chết, thậm chí tâm trí cũng không sao phóng chiếu đến tương lai được nữa.Đừng phản ứng gì cả.Khi ấy bạn phải giáp mặt với cái chết, về thân xác hay tâm lý.Cái chết sẽ tước đoạt tất cả mọi thứ không phải là bạn.Nó chỉ đơn thuần thừa nhận bản chất của mọi sự vậy, để cho bạn không chạy theo ảo tưởng trong quãng đời còn lại của mình.Bằng cách buông bỏ nó.Có một chỗ dành cho tâm trí và kiến thức thuộc tâm trí.
