Tôi có làm gì ám muội đâu.Cứ ngỡ mình yêu mình.Làm một bài thơ dở để được khen.Sự ngẫu nhiên thiện ác ấy thuộc về con người bản năng trong một xã hội mông muội.Cháu bảo: Để cho đẹp ạ.Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá.Hoặc đơn thuần là sự hiểu lệch lạc được lan truyền…Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung.Nó cùng tham gia giải với bạn.Sách cũ thì cũng đừng xé chứ.