Trong các loại văn, có lẽ nó bắt ta gắng sức nhiều hơn hết.Một thất bại vẻ vang không đưa tới đâu cả, nhưng một thành công nho nhỏ sẽ đưa tới một thành công không nhỏ đâu.trong chương trước, tôi đã kể tên Marc Aurele và Epictete.Và có thể thoả mãn lòng khao khát hiểu biết của ta mà không cần đến văn chương.Chẳng hạn bạn có thể đọc cuốn "Xem tranh cách nào?" của Clermont Witt, hay cuốn "Xét các công trình kiến-trúc cách nào?" của Russell Sturgis.Bạn săn sóc thân thể, trong và ngoài; bạn dùng cả một đội quân, từ anh bán sữa đến chú đồ tể để bao tử bạn khoan khoái.Tiểu thuyết càng hay càng dễ đọc.Hỡi người đời, anh phải tự biết anh.Vậy lúc đầu, xin bạn đừng làm nhiều quá.Và càng ít suy nghĩ bao nhiêu thì càng ít có lý trí bấy nhiêu.