Tôi nhận ra sự bông lơn của mình không thích hợp với phần đông người Việt ít cập nhật.Dù gần đây, mỗi tuần tôi chỉ đến giảng đường một hai buổi nhưng cứ ngồi vô nghĩa với những cơn đau thể xác ở đó không khác một trò hành xác.Trong công viên thì toàn ma cô.Một tờ lịch, tranh thủ cái đinh móc nó, treo thêm 2 cái mắc áo một hồng một đen trông cũng xứng đôi đáo để.Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau.Bác gái nghe lục đục, hỏi: Làm gì thế con? Học ạ.Ông anh nằm trong bể một lát thì thò tay bấm vào cái nút.Bằng những nấc thang nhận thức mà bạn mày mò.Ít ai hiểu ai và ít ai muốn hiểu ai.Các cậu bảo: Ấy, tớ thích thế, thích thì đấu tranh, chán thì thôi, hiện sinh mà.
