Tôi bắt đầu từ lúc thức dậy và chỉ kể những việc thầy làm, cuối cùng tôi mới chỉ cách nên dùng thì giờ đó ra sao.Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn.Nhưng tôi nhấn mạnh rằng văn chương không bao gồm hết khu vực hiểu biết của loài người.Vậy tôi xin lập lại và lập lại lần nữa rằng: nên khởi sự một cách bình tĩnh, khiêm tốn.Phân tích cảm giác ấy, ta sẽ thấy trước hết là một nỗi lo âu, bối rối, chờ đợi, ngóng trông, mong mỏi.Ai là người trong chúng ta không tự nhủ rằng: "khi nào có thêm chút thì giờ, sẽ làm việc này, việc nọ"?Mặc dầu vậy, tôi vẫn phải viết vì cần phải viết.Vậy mà người ta cứ bảo thời giờ là tiền bạc chứ.Thành một nhà chuyên môn cũng thú lắm chứ!Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi.