Ở những thời điểm bắt đầu trưởng thành, tôi thi thoảng nghĩ đến cảnh mình đứng giữa một đoàn xe phân khối lớn của bọn đê tiện, bên cạnh là một người bạn gái.Sáng ra, đúng hơn là gần 12 giờ trưa, mẹ sang kéo chăn gọi dậy: Dậy ăn cơm nào.Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây.Không còn là độc quyền của đường Nguyễn Du và một vài đường khác.Biết mua quà tặng người thân khi đi du lịch về.Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh.Và sắp tới sẽ lại rắc rối với chuyện học hành đây.Tất nhiên là họ không có ác ý rồi.Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình.Chắc tớ và thằng em nghĩ nửa đùa nửa thật, chơi thôi.
