Thế là chúng ta tha hồ lo đối phó với miếng cơm manh áo, tha hồ lo đối phó, dập tắt khao khát của nhau.Xã hội không thể lành mạnh hơn, đẹp hơn hoặc dũng cảm hơn nếu điều đó không khởi nguồn dần từ những gia đình.Hắn không coi cái vẻ hư vô là thấu suốt.Đây chỉ là một sự sống sót qua vài cạm bẫy đầu tiên.Chỉ thấy một tí xíu thất vọng.Để họ giảm bớt sự coi thường và lợi dụng vô thức, như một thứ phản xạ theo chuẩn mực vốn có với bất kỳ một thằng bé hai mốt tuổi lười học, sống lơ ngơ và luôn có thời gian rảnh nào.Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc.Chẳng ai thua thiệt cả.Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt.Cũng chẳng nhớ được nhiều.
