Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá.Cho đến bây giờ vẫn thế, họ vẫn luôn chứng kiến tôi nằm ườn, viết lách, gõ, và đi đá bóng.Như những chiếc giỏ bện rơm, xơ lá hình trái tim.Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển.Có lẽ mọi người đều ít thời gian bên cha mẹ.Chả có gì để nhớ ngoài vài khuôn mặt thân quen và những kỷ niệm chung.Khoảng cách vô hình.Thậm chí, có thể xuất hiện chút tò mò và hơi háo hức là khác.Khi mà bạn rời xa căn nhà phía trước là con mương ăm ắp nước.Bạn nằm nguyền rủa và chịu đựng mọi âm thanh trong khoảng 20 phút.