Ban ngày, sau bao năm tất tả, bộ óc nhanh nhạy của bác cũng dần có những triệu chứng của sự lú lẫn.Cá với bác gái xem đội nào thắng.Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu.Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi.Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô.Chỉ thỉnh thoảng có những hòn đá ném tỏm xuống ao bèo, rung rinh chút ít là đủ.Khoảng cách vô hình.Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm.Ông nội tôi, 80 tuổi, ngày xưa mệnh danh là Từ Hải Hà Đông đến giờ vẫn luôn trung thực, khẳng khái đã nói câu: Thì cái thời này nó thế, phải biết lựa.Mình chẳng bao giờ phải tính toán với mình.