Tôi, bạn, chúng ta đã phải làm việc ngoài giờ để có tiền học đại học, rồi phải làm ngày làm đêm để thăng tiến trong công việc.Rồi thì hãy tự tin và nói với chính bạn rằng bạn biết còn nhiều hơn là người dẫn chương trình.Cha kể cho tôi nghe về những binh sĩ liên bang thời nội chiến với Joe DiMaggio, về tang lễ của Lou Gehrig năm 1941.Quả thật ngồi tham dự mà cứ như đang bị tra tấn vậy.Vấn đề ở đây chính là việc Andrew đã biết lắng nghe và học hỏi nhiều điều.Nhất là đối với những việc bạn biết nhiều về nó.Có thể chúng ta không phải là những nhà lãnh đạo thế giới, có thể bài nói của chúng ta không liên quan đến chiến tranh hay hòa bình, hay vận mệnh của dân tộc.Chắc chắn người đối diện sẽ nhìn lại bạn bằng một đôi mắt hình viên đạn.Chưa kể đến việc người nghe cảm thấy vô cùng nhàm chán.Ông có thể giúp tôi tìm ra chỗ nên tập trung vào hay không?
