Một tối nọ anh gọi điện cho tôi với giọng hớt ha hớt hải: Larry, tôi gặp rắc rối to rồi.Chúng tôi chuyển sang đề tài về nỗi sợ hãi.Nó là một hình thức giao tiếp đàm thoại hết sức tự nhiên.Tôi không uống rượu nên không có cớ mang chiếc ly thủy tinh sang trọng trên tay để đi chào hỏi người này người nọ.Bạn thử tưởng tượng tôi há hốc miệng như thế nào! Anh ta nói hay quá! Cứ như làm thơ vậy.Hãy thử đặt mình là thành viên trong gia quyến, lúc ấy bạn muốn nghe những gì? Những điều càng đơn giản, càng thành thật càng tốt.Trước giờ giao thừa, tôi làm người thông ngôn chúc mừng năm mới trên các đường phố.Điều nguy hiểm trong giao tiếp cộng đồng là bạn muốn độc chiếm câu chuyện.Anh chàng cứ hết vâng, không, rồi lại tôi không biết.Vì thế cho dù bạn có đang nói chuyện với một vị giáo sư đại học lẫy lừng danh tiếng, hay một phi hành gia từng bay trong vũ trụ, hay thống đốc điều hành cả địa phương của bạn, thì cũng không lấy thế làm sợ sệt.