Tạo ra sự xuất hiện những con người hiếm hoi ấy phải là một nền giáo dục chung hết sức đúng đắn.Chị út hỏi ngay: Sao thế? Lắc đầu.Tôi lại dẫn ông anh đi.Và không thay đổi mục đích dù nó đúng hay sai.Cũng như một thứ cảm giác quen thuộc, tôi sợ sự thất vọng, ghê sợ của mình vì họ lúc họ thất vọng, ghê sợ vì tôi thay vì đáng nhẽ phải tự hào.Quả vậy, có một lần chúng tôi tưởng ông cụ đã về trời rồi.Tôi phải viết dù chú đầy sức mạnh, lại là công an.Có thể đó là trạng thái của một kẻ đã thỏa mãn và nhàm chán về dục vọng hoặc một kẻ luôn phải đè nén nó.Bạn thấy thế nào? Bạn có đang bị ám sát không? Hôm nay, tôi phá lệ một chút, bỏ học, nằm viết.Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.