Có sao đâu? Tôi biết rằng bạn thưởng thức được âm nhạc, vì vậy các dàn nhạc mới lựa toàn những bản hay, bỏ hết những bản dở.Vậy mà tôi biết nhiều người mà đời sống là một gánh nặng cho họ, cho người thân và bạn bè chỉ vỉ họ không chịu nhận ra lẽ dĩ nhiên ấy.Điều thứ nhất là phải vạch mục đích để định hướng nỗ lực của bạn.Lúc đó bạn có thể đọc báo được.Cứ tiếp tục đi, cứ tiến tới.Nhưng dù giàu đến bậc nào, bạn cũng không thể mua lấy được một phút.Năm sau, giờ sau, ngày sau luôn sẵn sàng đợi ta.Loại sách để học đó ở Luân Đôn không thiếu gì.Bạn tự nhủ: "Ta phải ráng biết chút gì về cuộc cách mạng Pháp, về lịch sử hỏa xa hoặc những tác phẩm của John Keats (thi sĩ Anh ở thế kỷ 19)".Tôi muốn nói là chúng ta không suy nghĩ về những cái thực quan trọng, về vấn đề hạnh phúc của ta, về con đường chúng ta đương đi, về những cái mà đời cho ta, về vai trò của lý trí trong hành động của ta, về mối quan hệ giữa nguyên tắc và hành vi của ta.