Một hôm, tôi đã định rầy cháu, nhưng suy nghĩ lại, tự nhủ: "Khoan đã, Dale Carnegie à.Như vậy tức là nói: "Tôi khôn hơn ông.Đã 18 tháng rồi, những đại tướng của Ngài cầm đầu quân đội miền Bắc thua hết trận này tới trận khác.Những cái chúng ta muốn là:Ta cho một hội thiện 500 quan ư? Có chắc là hoàn toàn không vị lợi không? Không.000 đồng mà ông chưa thâu được và cũng không bao giờ thân được vì con nợ không sao trả nổi."Dẫn dụ cho kẻ đối thủ của bạn đáp "Phải" ngay từ đầu câu chuyện".ý kiến của tôi không còn vững vàng như hồi trước nữa.Có ai chỉ trích những quan niệm đó tức thì ta phản đối lại, kiếm đủ lý lẽ để bênh vực chúng.Xin bạn nhớ kỹ điều đó.
