Về phía bác, tiếp nhận bệnh nhân tôi chuyển viện với vẻ đầy tự tin.Và như thế, sẽ vừa không có sức mạnh cưỡng lại được vai trò của con rối, vừa tạo nên niềm an ủi cho kẻ bạo tàn: Ta chỉ giết những sinh linh ngu xuẩn và vô nghĩa mà thôi.Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái.Hắn có thể tự tạo sự bình thản bằng cách đó.Đó là giấc mơ của ta và ta chỉ chấp nhận giấc mơ ấy.Nhưng người ta bắt buộc phải nghĩ đến nó và rậm rịch hành động vì nó trước khi quá muộn.Lát sau, thằng em đi vào.Tôi không thân được với những thằng con trai cùng lớp.Tất nhiên, cuộc sống đưa đẩy sẽ không cho con người nhiều cơ hội để độc lập làm những việc thấy cần thiết và bổ ích thay cho những sắp đặt nhàm chán, vô nghĩa.Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau.