Trong khi hỏi chuyện chúng, tôi nhận thấy rằng, so với chúng, đời tôi đã chứa chan hạnh phúc.Ngay sáng mai, bạn hãy giúp những người mà bạn gặp đi.Mấy năm trước nhân dịp nghỉ, tôi đánh xe dạo vùng Texas và New Mexico với bác sĩ O.Bạn thử tưởng tượng xem.Tuy vậy, phải xét kỹ lời khuyên của cha mẹ.Sau cùng bận việc và hăng hái quá, tôi quên hết bệnh tật, ra khỏi giường đến ngồi ở bàn.Thật ra, nếu ta biết áp dụng một số lớn những câu phương ngôn cũ kỹ, thì đời sống của chúng ta gần như hoàn hảo.Học tổ chức, trao bớt quyền hành cho người dưới để có thì giờ chỉ huy, kiểm soátCũng là một việc gấp nữa.Tại sao Trời già độc địa bắt đứa cháu của tôi đi? Tại sao một thanh niên dễ thương như vậy - có cả một tương lai xán lạn trước mắt - mà lại phải chết? Tôi không tin có thể thế được.