Arkad qu lại nhìn lớp học với một nụ cười hóm hỉnh, rồi bất ngờ hỏi:Lúc nghe Megiddo nói như vậy, những người nông dân đó cũng chế nhạo lại các ông.Mọi người có thấy như thế không?Mathon vào phòng ngủ của mình khệ nệ lôi ra cái hòm khá lớn, có chiều dài chừng một sải tay, được bọc trong tấm da heo màu đỏ và trang trí bằng những hình điêu khắc bằng đồng.- Arkad! – Nhà vua hỏi – Có phải nhà ngươi là người giàu có nhất tại Babylon này không?Rồi ông nhớ lại lần cuối cùng ông gặp Megiddo.Ông Algamish nhìn tôi bằng đôi mắt hiền từ và điềm tĩnh, sau đó ông hạ thấp giọng và nhấn mạnh từng tiếng một:Có vẻ như đây là câu chuyện thích thú.Nó có vẻ rất có lý! Vì vậy, tôi quyết định làm thử.Nhưng sau đó, thời gian kéo dài, ông cảm thấy tinh thần, sức lực của mình giảm sút.
