Jack ngồi bệt xuống đất, đọc hàng giờ liền để biết đặc trưng của từng quyển sách giáo khoa, và nói đi nói lại những câu chào mời.Không, anh ấy đã đúng dậy được… Chúng tôi không biết anh ấy là ai…Khi tôi còn ở lứa tuổi đôi mươi, những người nổi tiếng thời đó là Frank Sinatra, Glenn Miller, Joe DiMaggio, hay như Franklin Roosevelt.Chúng ta có thể bắt đầu với vẻ bớt e ngại hơn, dạn dĩ hơn.Nếu làm như vậy, ngay tức khắc khán giả sẽ biết rằng tôi đang nói thật.Ồ, đúng rồi, quả bóng!Và nhất là, bạn không cô độc trong quá trình nói mà còn có sự hậu thuẫn từ phía bạn bè.Câu chuyện cười đến một cách tự nhiên và bất ngờ mới đem lại nhiều hứng thú.Anh chàng giậm chân thình thịch, cụp tay lên miệng làm loa rồi hét toáng lên: Moppo! Moppo! Về nhà ngay! Cậu… đang chết!.Sau bao nhiêu năm đi làm, tôi đã tự nghiệm ra điều này: Nếu bạn làm việc hoàn hảo thì cứ yên tâm, không phải bận tâm nên nói chuyện với ông chủ như thế nào.