Hôm qua đời họ là mùa hoa nở đầy vô tư lự.Họ sống thuần túy trong tương lai và bằng tưởng tượng.Nhưng có ít ý thức tình phụ tử.Họ vẫn có thể yêu một người con gái, vừa có lúc chưởi kẻ ấy, xử tàn tệ như đánh đập nữa.Chạy xe máy ngang một bà lão, họ hù to để cho bà đến nhà mắng vốn rằng con không biết dạy.Nên nhớ thuyết dụ chồng hơn là tỏ ra mình khôn hơn chồng.Con cái nên nhớ ơn mẹ mà đừng quên cha.Nếu bên kia cuộc sống có một quan tòa chí công thì sao.Quả thực tội nghiệp tuổi khờ dại của biết bao nhiêu tâm hồn nếu được hướng dẫn sẽ trở nên vô cùng tốt đẹp.Nhưng hy vọng nào không có tính chất mộng.