Tôi hiện đang là sinh viên … chuyên ngành thiết kế.Một lần lang thang trên mạng tôi vô tình được đọc một câu truyện như thế này:“Sài Gòn có những cái lạ rất quen và những cái quen rất lạ.Đó là một trong những ngày đáng nhớ nhất của cuộc đời tôi.Thế đấy, có những điều quí giá mà ta nghĩ rằng nó rất xa vời nhưng thật ra lại nằm ngay trước mắt mà đôi lúc ta phải đứng thật xa mới thấy nó thật gần biết bao.Lúc này Chíp mới để ý kĩ khuôn mặt của vị ni cô tốt bụng.Bỗng Ghét thấy hai chú voi đang nói chuyện với nhau.Ghét quyết định ra đi, cậu muốn tìm câu trả lời đích thực cho cuộc đời mình.Điều mà ta cảm thấy ray rức nhất là lúc trước đã không dành nhiều thời gian quan tâm mẹ con hơn nữa.Điều khiến tôi cay cú nhất có lẽ là lúc cả hai ngủ chung giường vào buổi tối, không ít lần những giấc mơ đẹp của tôi bị gián đoạn bởi một "vật thể lạ" đè lên mặt và lỗ mũi mình mà theo tôi được biết thì nếu không phải là bàn chân thì cũng là cùi chỏ của chị ấy.