Rồi ông ta đi chỗ khác nghe điện thoại.Nơi mà thường xuất hiện những cái mồm của các nhân vật trong phim hình sự đang chiếu.Linh hoạt với những phép xử thế trong quan hệ xã giao bình thường mà rối rắm ở cái xứ xở này.Như những lúc tôi không cần em.Tôi khóc vì tôi không coi thường thế hệ đi trước nhưng thất vọng vì họ.Đó là một số dòng suy tưởng cách đây vài năm của tôi.Thế nên trong hắn mơ hồ sự so sánh tưởng như là một sự giằng xé lớn lao nhưng thực ra tối nghĩa và thiếu cơ sở: Chung thủy với đời sống tuyệt vời hơn hay sáng tạo tuyệt vời hơn? (Cái này từa tựa như câu hỏi vị nghệ thuật hay vị nhân sinh).Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường.Cái đó, chúng đưa ra không khó.Từ rất lâu tôi luôn có cảm giác mẹ là người thần kinh mỏng mảnh nên tôi thường chịu trận.
