Bạn bị "nhốt trong châu thành" bạn thích du lãm ở đồng quê, thích nhận xét đời sống của muôn loài? (tiêu khiển đó làm mở mang tâm hồn người ta).Nó ngắn quá đi thôi.Lúc này, tôi không cần biết đến nguyên tắc của bạn ra sao.Không có gì giản tiện hơn.Có thể nói rằng cảm giác luôn luôn ngóng trông, mong mỏi đó, hễ sống thì phải có, không thể tách nó ra khỏi đời sống được.Bạn lại còn số vốn vĩ đại là 44 giờ từ 3 giờ chiều thứ 7 đến 10 giờ sáng thứ 2 nữa (Bên Anh nghĩ cuối tuần như vậy).Nếu bạn tưởng rằng cứ lấy giấy bút lập một thời dụng biểu tài tình là đạt được lý tưởng, thì thà bỏ phất hy vọng đó đi còn hơn.Tôi xin để bạn ở lại đó tới 6 giờ chiều.Hai mươi bốn giờ đó là của bạn đấy, không có của cải nào quý hơn.Bạn phải bảo vệ lòng tự trọng của bạn.
