Nhưng cũng thông cảm với ông ta.Em không viết cũng vì em muốn chăm sóc cho anh nhiều hơn.Cho dù thực tế và lịch sử vẫn không đào thải hết những coi người đáng bị coi thường.Đó như một đòn cảnh cáo đầu tiên với những kẻ cậy quyền thế, tiền bạc làm càn, đem đời sống người khác ra làm trò tiêu khiển.Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính.Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể.Thêm nữa, chưa mấy ai biết đến bạn.Bạn cũng thấy mình có kinh nghiệm về chuyện này đấy chứ.Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy.
