Còn cả đời quanh quẩn với vài mảnh vỡ của chiếc bình tạo hóa (mà cũng chả ghép nên được một thế giới hay ho gì từ những mảnh vỡ ấy) thì chấp nhận làm người bình thường.Chúng là những bước chân của suy nghĩ.Hết 2 phút rồi mà chưa nhớ ra.Dù với gia đình, họ luôn tôn trọng, biết điều.Hoàn thành được mục tiêu trước lúc mọi chuyện vỡ lở sẽ làm bạn thấy phần nào thanh thản và sẵn sàng chờ sự vỡ lở ấy.Rồi ông lại bảo: Thôi.Chúng tôi chỉ đi chơi thôi mà.Và đây là lần thứ hai tôi khóc.Bác mặc kệ cái nhìn của người đời, miễn là con cháu có thêm miếng cá, món quà…Ở đây, họ cho mình quyền gào thét, nguyền rủa, phán xét.