Mãi rồi bạn mới nghĩ ra phải bịt tai lại và quả nhiên là nó dứt.Bình thản và mệt mỏi.Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay.Thôi thì dùng vào chỗ khác.Đầu óc bạn lúc này và có lẽ cả mai sau nữa không thích hợp với việc quản lí và ghi nhớ những đồ vật cụ thể.Có thể còn biết tình nguyện ủng hộ người nghèo.Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu.Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi.Thế là không còn tâm trí mà ngờ hoặc.Tôi là người anh, tôi phải nói gì với nó đây? Tôi hiểu sự ích kỷ và lười biếng việc nhà của nó.
