Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này.Với cái mà họ có trong tâm hồn, bạn nghĩ phần đông sẽ không coi thường bạn nếu có đủ dữ kiện.Mấy người này trông nhát lắm.Và có cái bon chen được nhìn thấy và không được nhìn thấy.Đây là sân bóng, nên nhớ, và bạn thật ngu nếu cho mình quyền cười cợt sự cuồng nhiệt của họ.Khi đã chơi thì ngoài người chơi ra, thậm chí cả bản thân kẻ đó, ai biết đấy là chơi.Không thì rồi nó lại trở thành một thứ đàn ông đầy ngộ nhận và hằn học.Mà tôi đã làm gì có những cái đó.Bạn biết sự dịu ngọt của đàn bà là liều thuốc không tồi.Phải vượt qua các giới hạn chứ! Ờ, vượt, nhưng dồn sức cho cái này thì làm sao vượt được cái kia.
