và vui sống này chỉ trong 3 năm (1948-1950) đã tái bản tới lần thứ tư.Ngày hôm nay tôi sẽ vui tính.Điều gì đã không tránh được thì lo buồn làm gì?Một tục ngữ Trung Hoa nói: "Người nào cầm bông hồng mà biếu bạn, luôn luôn tay người đó phảng phất hương thơm".Tròng mắt họ luôn luôn đưa ngược lên.Chắc chắn ông đã đem cái thời gian khổ hạnh trong đời ông để đổi lấy cái mà ông ta gọi là "thành công trong sự làm ăn" đó.Sau cùng, ông lập một hội ở khắp nước gọi là "Hội những người bị giam tại nhà".Mụ chỉ kiếm cái vui bỉ ổi là đã bôi nhọ được một người cao hơn mụ cả ngàn bực.Nhờ nhận thấy mình không cô độc nữa, dù nằm trơ trọi trong cái hang giữa băng tuyết, ở nơi sơn cùng hải tận, mà ông khỏi chết.Kết quả, mỗi nhân viên phải ôm từng chồng báo cáo về nhà để nghiên cứu.