Không, cháu không bảo bác: Biết rồi khổ lắm nói mãi đâu.Đem lại sự biết rèn luyện và biết hưởng thụ.Tối, bạn đèo bác vào viện.Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi.Của một thân xác đặc.Bạn từng lấy viết làm phương tiện, làm một thứ bầu bạn qua ngày.Nhưng cứ thử viết xem, biết đâu làm được cái gì đó.Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích.Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết.Có lẽ chỉ viết đến đây thôi.
