Tôi đang thấy cái trò cứ đi một tí lại dừng, lại viết, lại đi… như một con chó thi thoảng lại ghếch chân vào cột điện, lùm cây làm vài ba giọt.Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi.Bác trai có mấy câu tủ làm bạn muốn bội thực.Lo nghĩ, chỉ dạy hộ cách sống cho người khác chỉ mệt xác và vô nghĩa.Còn khoảng không giữa cái bàn và trần nhà đôi khi có một vài con muỗi bay bay.Để người ta phải nể.Trú ngụ trong ấy là đàn cò.Đường thông hè thoáng.Chuyện đó làm tôi buồn mất mấy ngày.Chỉ hơi rờn rợn và xa cách.
