Đôi khi chúng ta có thể nổi giận nến nỗi khó chịu này cứ mãi âm ỉ.Trong cuộc sống, đôi khi nên nhìn tổng quát trên những thành quả đạt được nhưng cũng có lúc phải biết trân trọng những mục tiêu cụ thể đã có.Tương tự như thế, chúng ta cũng nên lập cho mình thứ tự của những việc cần làm, nếu không chúng ta sẽ bắt đầu một công việc, nhưng lại bị xao lãng bởi một việc khác, rồi sau đó sẽ cảm thấy như là mình chưa hoàn tất được việc gì cả.Có hai điều mà chúng ta không để ý là - chúng ta chỉ có thể trực tiếp kiểm soát tình huống phần nào thôi, và không nên mất thời gian tự trách mình.Nhưng gần đây dường như chúng ta không còn cảm nhận sự êm dịu, sâu lắng của một bản nhạc không lời mà bạn từng rất thích và chúng ta cũng không còn xúc cảm trước những cảnh đẹp hùng vĩ, nên thơ.Những người này có điểm gì chung? Có ai trong số họ tỏ ra bi quan - luôn luôn đợi chờ điều tệ hại nhất xẩy ra? Hẳn là không.Chúng ta nhận ra hạnh phúc không hề đơn giản.Đó là thành quả lao động của những nhà khoa học nghiên cứu về cuộc sống nội tâm con người trong một thời gian dài.Các mục tiêu trong cuộc sống phải nên đồng hướng và nhất quán.Một số người cố gắng tránh né những điều có thể gây bất hoà bằng cách tán đồng cho qua chuyện.