Chắc bạn chẳng cho là thật? Tôi xin kể một chứng minh.Như đã nói, tôi sinh trưởng trong một trại ruộng ở Missouri.Khi tôi phỏng vấn cô Merle Oberon, cô tuyên bố rằng cô nhất định quẳng gánh lo đi, vì cô biết cái ưu tư sẽ tàn phá cái nhan sắc của cô, cái bảo vật quý nhất, nhờ nó cô nổi danh trên màn ảnh.Hai ba đêm đầu tôi không hề chợp mắt được một chút.Mà chính 7 phần trăm đó làm cho tôi cứ mệt nhọc, bực tức mất thời gian.Một vai trong kịch, đại tá Andy nói: "Những kẻ may mắn là những kẻ có một việc làm hợp lý".Và tôi bận quá, không có thì giờ để thấy mình cô độc, để ưu phiền nữa.Con cầu Ngài giúp con, thương con.Kaltenborn, bình phẩm viên của đĐài phát thanh Nữu Ước.Từ trang đầu đến trang cuối, toàn là những chuyện thiệt, cổ kim, đông tây, cũng như trong cuốn Đắc nhân tâm: bí quyết của thành công.
