Bố nhường khán đài A cho chúng tôi.Liên tưởng sơ sơ đến một trò hành xác.Và từ đó, có cả những sự so sánh nghiêm túc.Dở đến độ họ bị văn chương bắt vở.Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.Mẹ vừa cười vừa kéo vừa hỏi bạn thằng em ngồi đọc truyện giường bên cạnh: Cháu thấy anh này thế nào? Bình thường ạ.Tuổi già đang đến, mẹ cần tình yêu thương của những đứa con.Thôi thì dùng vào chỗ khác.Cháu nằm im trong màn, cuộc trò chuyện đã hết thú vị.Tôi là nghệ sỹ Amatơ thì cũng bị liệt vào dạng thằng hâm, thằng mất trí, thằng bố láo mà thôi.
