Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm.Cuộc sống luôn dành cho tôi những may mắn vào lúc cần thiết.Cũng chẳng có gì lạ kỳ để tả.Hoặc trò chuyện với bà ấy nếu bà ấy có hứng thú tâm sự.Cả hai trạng thái đều như cơ thể không phải của mình.Ngồi cho thời gian trôi qua không vương vào ký ức.Bạn nhận ra viết những gì cho bình dân, để cụ thể và hấp dẫn (cả những người có nhận thức cao) còn khó hơn cái khác nhiều.Ở đây, họ tự do trông xuống, thích ngó ai thì ngó.Nhưng mà này, ta đâu có cần danh tiếng.Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng.
