Chỉ cần cháu làm rạng danh dòng họ là bác mãn nguyện.Dần dà thì bạn cũng dung hoà được một phần.Cũng có thể gọi là sáng hôm sau.Từ ấy, tôi không bao giờ muốn có lại cảm giác sững sờ và buồn nôn đó).Tôi sợ cái tri thức bình dân vì tôi đã dốt (nếu so với đòi hỏi chung của thời đại thì tôi còn thiếu khá nhiều tiêu chuẩn) mà còn thấy khoảng cách giữa mình và người dốt hơn vẫn còn xa lắc.Dẫu không phải không có lúc buồn.Như một xu thế để sinh tồn đỡ đau đớn.Mọi người dưới nhà vẫn gọi: Ngheo! Ngheo!Bác trai mà đọc đến đây, bác dễ bảo: Cháu không biết chứ, hồi trước bác đánh anh liên tục, láo là bác dạy cho đến nơi đến chốn.Có thể ví khi con người sinh ra, trong nó có một chiếc đồng hồ cát.