Vì nhiều cái oan không giải mà gây hiểu lầm thù hận muôn đời.Ông ta bảo: Đấy, có thế thôi… Nước mắt tôi bắt đầu lặng lẽ rỉ ra.Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống.Sao lại xé sách hở con.Và sưởi ấm ta bằng những giọt nước mắt không lời.Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân.Tôi nói: Cho con đi bệnh viện.Kết luận: Con hứa với bác gì nào? Chị út mớm: Lần sau cháu không thế nữa, hứa đi.Cháu phải sống cho ông, cho các cô chú, anh chị và rất nhiều người khác nữa…Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát.