Không gian không có “sự hiện hữu”.Thời gian chẳng quí giá chút nào, bởi vì nó chỉ là ảo tưởng.Đây là phép lạ của sự vâng phục.Về một phương diện nào đó, trạng thái hiện trú có thể so sánh với sự chờ đợi.Bạn đang gây ra bất hạnh, xung đột giữa nội tâm và ngoại giới.Sự kiện này cũng được báo trước trong Sách Khải Huyền của Tân Ước Kinh: “Rồi tôi thấy trời mới và đất mới, bởi vì trời thứ nhất và đất thứ nhất đã biến đi mất”.Thoát khỏi thời gian chính là thoát khỏi nhu cầu tâm lý về quá khứ nhằm củng cố tự ngã của bạn và về tương lai nhằm thoả mãn Cái Tôi ấy của bạn.Làm như vậy, bạn rọi tia sáng vào vùng bóng tối này.Bạn tĩnh lặng, mà vẫn cảnh giác cao độ.Nó không giản lược cái không hình tướng vô hạn vô biên thành một cá thể hữu hạn.
