Căn bản vì các dòng suy nghĩ cứ chảy nên bạn hay quên.Thế giới lúc đó thật yên bình, rộng lớn và luôn mới lạ.Còn lười và nhát, thì chịu.Viết thế đủ chưa nhỉ.Người bảo đời là bể khổ.Bây giờ tôi đang ở trong vườn thú.Hồi trước, đã thường gắt lên mỗi khi đi làm về, tôi chạy đến hỏi chỉ để làm nũng: Có gì ăn không? Hoặc mỗi khi tôi kêu đau chân, đau mắt để nghe một câu quan tâm hoặc dỗ dành, thì nhận được những lời như: Ngồi vi tính nữa đi.Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả.Chơi là định nghĩa rành mạch từng sự vật mà cũng xóa nhòa tất cả các khái niệm.Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết.