Tôi tự hỏi mình đang làm trò gì đây.Tiếc là không còn gỉ mũi để ngoáy.Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi.Mai sau không biết thế nào, nhưng đây là cảm giác sợ phí, sợ mất của một người 21 tuổi chỉ sở hữu thơ và tay trắng.Cái này không rõ lắm.Thế thì nên trở thành một chú chó ngao nữa của tôi.Với không ít uẩn khúc của chung một thế hệ.Mà sao không thấy khuôn mặt, giọng nói, xúc cảm nào mới.Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn.Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.