Đó là một trong những ngày đáng nhớ nhất của cuộc đời tôi.Nhưng cũng có những chiếc xe không được may mắn như thế.Bât hanh là khi bạn có cả môt rổ bánh nhưng lại không có thời gian để ăn chúng.- Ghét cháu, đi đâu vậy, sao không ở chung với con người? Thì ra là ông Gió, mừng như mèo thấy mỡ, Ghét liền đáp lại:Nhiệm vụ xem như hoàn thành, Chíp về phòng nằm ngủ, hồi hộp chờ kết quả.Mù màu nhưng thích màu mè.Thế đấy, có những điều quí giá mà ta nghĩ rằnng nó rất xa vời nhưng thật ra lại nằm ngay trước mắt mà đôi lúc ta phải đứng thật xa mới thấy nó thật gần biết bao.Mình tức lắm nhưng chỉ biết lấy đó làm bài học xương máu thôi…”Quên sao được hình ảnh những đứa học trò tinh nghịch giành nhau xách cặp dùm tôi, những lời động viên tuy ngốc xít nhưng chứa đầy tình cảm trong những ngày đầu đi dạy đầy bở ngỡ của tôi hay những cú điện thoại nặc danh tràn ngập tiếng khúc khích.Bạn nghĩ: "Thế ném đi đâu là tốt nhất?".