Ông thất vọng tới nỗi ông xin từ chức và xin cho "một người khác, trẻ hơn, tài giỏi hơn" thay ông.Ông học ít lắm, nhưng là một trong những nhà tài chánh lớn nhất ở châu Mỹ; ông thú rằng chỉ nhờ phương pháp của ông mà ông thành công.Xin ông đừng cho rằng chúng tôi kêu nài ông đâu; cũng xin ông đừng nghi rằng chúng tôi dám tự tiện chỉ ông cách làm việc đâu.Nên ôn tồn ngọt ngào, không nên xẵng.ý nghĩa của những cử chỉ nhỏ nhặt đó sâu xa tới như vậy.Tôi bảo bà bạn tôi rằng đồ tốt không bao giờ mắc hết, và muốn có những đồ thượng hạng, có mỹ thuật mà trả giá "bán sôn" thì được đâu, vân vân.Câu phương ngôn này của họ phải được dán trong nón chúng ta đội: "Người nào không biết mỉm cười, đừng nên mở tiệm".Bà ấy: "Ông Carnegie! Tôi hối hận đã viết cho ông một bức thư như vậy.Một nhà chính trị trước nhất phải nhớ tên những cử tri.Tất cả chúng ta đều muốn diễn thuyết khi có người chăm chú nghe ta.