Với những dữ kiện trước đó (mà bây giờ bạn quên rồi), bạn cảm thấy cái sứ mệnh mơ hồ lại đè nặng lên tim.Vì bạn có là thiên tài (thơ) hay không, với họ, không quan trọng.Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán.Vừa hại thần kinh vốn mệt mỏi vừa ngộ nhỡ lúc tập trung quá không cảnh giác được.Bạn cứ ăn và thấy nuốt được.Và đây là lần thứ hai tôi khóc.Chả muốn xin lỗi độc giả nữa.Tại sao mọi người lại ngủ được.Vẫn chứng nào tật nấy.Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi.