Trên đời này, còn biết bao con đường mà mình chưa biết.Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường.Không lại phản tự nhiên quá.Đó là, cháu chả bao giờ thấy mình thiệt thòi gì cả.Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp.Tôi biết nó nhạy cảm và có những năng lực tiềm ẩn.Lần sau không thế nữa nhé.Cái mặt, cái bộ dạng mình bình thản và nhơn nhơn quá.Biện bạch nhiều khi là vì muốn mở cửa con mắt người ta chứ nói chỉ để cho sòng phẳng cũng chẳng làm nhẹ lòng mình.Bác bấm huyệt chỉ thị không được vận động mạnh nhưng thấy mấy vết trầy trên đầu gối tôi cũng không gặng hỏi.
